Tôi vô tâm khiến vợ ngoại tình với chính bạn của mình

Tôi-một người đàn ông thành đạt, tôi từng nghĩ rằng mình chỉ cần chăm chỉ kiếm tiền về đưa cho vợ. Rượu bia chè chén hạn chế, không gái mú gì cả sẽ trở thành người đàn ông lý tưởng. Nhưng cho tới khi bắt quả tang vợ ngoại tình tôi mới bừng tỉnh. Điều mình nghĩ chưa chắc đã đúng với người phụ nữ nghĩ. Có lẽ cũng vì thế mà cô ấy lại ngoại tình với một giảng viên môn tâm lý học. Hiểu tâm lý phụ nữ là điều tôi không có.

Hôn nhân lạnh nhạt theo thời gian

Cuộc sống hôn nhân của tôi cứ lặng dần theo thời gian
Cuộc sống hôn nhân của tôi cứ lặng dần theo thời gian

Tôi là một người đàn ông đã 35 tuổi. Không phải tài giỏi nhưng tôi cũng là trưởng phòng IT của một công ty lớn. Em là cô gái tôi yêu từ khi còn sinh viên, em kém tôi 6 tuổi. Chúng tôi lấy nhau được 5 năm rồi. Từ khi vợ sinh con, cô ấy chấp nhận nghỉ hẳn việc để ở nhà tập trung chăm sóc cho con và lo toan việc gia đình. Vợ chồng tôi sống trên thành phố để tiện cho công việc. Không có sự hỗ trợ từ ông bà nên một mình em phải lo hết mọi thứ ở nhà. 

Với tính chất công việc của mình, tôi hầu như rất bận. Đi làm cả ngày, tối về có khi lại ngồi máy tính làm việc. Nói đúng hơn, tôi vùi đầu vào công việc toàn thời gian, trừ thời gian ngủ. Rồi tôi lại nhận thêm dự án ở ngoài, vì thế mà tôi liên tục phải đi gặp khách hàng. Tiệc tùng liên hoan với công ty, nhân viên. Thành ra những bữa cơm gia đình đầy đủ dần ít đi. 

Vợ tôi, em là người phụ nữ thông minh và tài giỏi. Em luôn chu toàn mọi việc ở nhà, chăm con vất cả em không kêu than một lời. Đêm con quấy con khóc tôi chỉ biết ngủ còn em một mình loay hoay sữa bỉm cho con cả đêm. Tôi biết vợ vất vả nên càng cố gắng làm việc nhiều hơn. Kiếm thật nhiều tiền để vợ con được sung sướng, không thiếu thốn điều gì. Tôi tự hứa với bản thân, sẽ cố gắng để vài năm nữa có vốn mở kinh doanh riêng hai vợ chồng làm chủ. Như thế tôi sẽ có nhiều thời gian cho vợ con hơn.

Nhưng rồi các bạn biết đấy, khi tập trung vào công việc, cứ cố thêm cố thêm rồi thành ra tôi bị cuốn vào công việc. Việc ngập đầu ngập cổ, tôi không thể dứt ra được. Khách hàng thúc giục khiến tôi quay cuồng với lịch làm việc, lịch công tác. Tới nỗi tôi còn không nhớ nổi kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng tôi. Không một lời hỏi thăm vợ, không quà cáp hay ăn uống kỷ niệm. 

Khi thấy tôi như vậy em khá gay gắt. Em tỏ thái độ giận dỗi mỗi khi chạm mặt với tôi ở nhà. Nhưng tôi cũng không nhớ ra tôi đã làm gì sai. Rồi có lẽ vì tôi quá thờ ơ trước thái độ của cô ấy nên rồi cũng không còn thấy cô ấy tỏ vẻ giận dỗi với tôi nữa. Chắc vì em đã quá quen với kiểu làm việc quên hết mọi thứ của tôi rồi. Thấy em vẫn chăm lo con cái, cơm nước nhà cửa tinh tươm. Tôi thầm nghĩ, cô ấy chắc muốn tôi tập trung cho sự nghiệp. Nên luôn biết cách để tôi yên tâm. Cứ thế cuộc sống của tôi với vợ diễn ra trong im lặng. Tôi làm việc, em chăm con, chẳng ai nói với ai câu nào. Nói đúng hơn là tôi không có thời gian để hỏi han và nói chuyện với em.

Căn bệnh trầm cảm ghé thăm vợ tôi

Vợ tôi bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của bệnh trầm cảm
Vợ tôi bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của bệnh trầm cảm

Cứ nghĩ cuộc sống như vậy là ổn định rồi. Vợ chăm, con ngoan, cuộc sống đầy đủ. Nhưng điều tôi bất ngờ nhất là khi phát hiện ra cô ấy có dấu hiệu trầm cảm. Tôi cứ nghĩ trầm cảm sau sinh chỉ xuất hiện nếu phải sống chung với mẹ chồng chứ. Hoặc vì áp lực tiền bạc, con cái mà trầm cảm chứ. Như vợ tôi thì có gì mà trầm cảm. Không ở với mẹ chồng, không phải lo vấn đề tiền bạc. Tôi đã nghĩ như vậy nên cứ bỏ qua những dấu hiệu của vợ. 

Rồi biểu hiện ở em ngày càng rõ nét khiến tôi hoảng sợ. Tôi thấy em hàng ngày chỉ quanh quẩn trong nhà, gương mặt thẫn thờ. Cảm giác thương em vô cùng. Nhưng tôi lại chẳng biết làm gì để giúp em, cũng không có thời gian ở nhà nhiều với em. Nên tôi quyết định gửi con về cho ông bà nội, để em có thời gian nhiều hơn nghỉ ngơi.

Qua một thời gian, thấy bệnh tình của em không tiến triển. Tôi rất sợ, sợ em rơi vào trạng thái hoảng loạn, suy nghĩ tiêu cực. Tôi mới nhớ ra, mình có một thằng bạn tên Đức làm giảng viên môn tâm lý học. Hiện còn đang công tác cho một số dự án nghiên cứu về tâm lý. Nên tôi đã trực tiếp tới gặp bạn để nhờ giúp. Cứ mỗi cuối tuần tôi lại đưa vợ tới gặp chuyên gia tâm lý bạn tôi. Đức có nhận tư vấn tâm lý tại nhà, cậu ta dành riêng 1 tầng của căn nhà 3 tầng làm phòng chuyên tư vấn và hỗ trợ tâm lý cho khách hàng. 

Vì là bạn bè nên tôi rất tin tưởng cậu ta, cứ đưa vợ tới đó, tôi lại để vợ ở đó rồi đi công chuyện công việc rồi sau sẽ về đón vợ. Nói qua về Đức, Đức bằng tuổi tôi, nhưng vì cậu ta đi học thạc sĩ rồi tiến sĩ bên Tây rồi lại về nghiên cứu này kia nên giờ vẫn chưa kết hôn. Với chuyên môn của mình, Đức giúp vợ tôi cảm thấy thoải mái và thư giãn hơn. Cô ấy đã nói chuyện tốt hơn, kể chuyện và tâm lý bình tĩnh hơn. Qua 2 tuần tôi đã thấy sự cải thiện rõ rệt của vợ. Tôi thấy mừng trong lòng nên biết ơn Đức rất nhiều. 

Tôi chăm chỉ đưa vợ tới phòng làm việc của Đức nhiều hơn để vợ có thể trải lòng được nhiều hơn. Lâu dần thấy vợ đỡ nhiều tôi để cô ấy tự tới nhà Đức điều trị. Vì tính chất công việc nên tôi không có ngày nghỉ.

Những nghi ngờ nhen nhóm

Thấy vợ có cải thiện tốt, dường như đã tốt hơn rất nhiều. Tôi cũng yên tâm hơn và tập trung cho công việc. Em vẫn thường chủ động để tự tới gặp chuyên gia tâm lý khi cảm thấy cần. Tôi vẫn hay hỏi vợ xem em thấy đi một mình được không? Có cần tôi đưa đi không? Nhưng em nói em có thể tự đi, và muốn tự đi để tôi còn làm việc. Tôi yên tâm hơn nhiều khi vợ nói thế, tôi mừng là em của trước đây quay lại rồi. Em vẫn luôn là người phụ nữ hậu phương vững chãi cho tôi. 

Sau 3 tháng điều trị, em thay đổi hẳn, vui vẻ, cười nói. Thậm chí nếu ai không biết em từng bị trầm cảm sẽ chẳng thể đoán được. Em hồn nhiên yêu đời vô cùng. Rồi tôi có đề nghị với em mình đón con lên để chăm sóc thì em nói cứ để con cho ông bà thêm thời gian nữa. Em muốn bắt đầu đi làm lại. Nghĩ cũng có lý, để em đi làm lại sẽ giúp em đỡ buồn chán hơn. Nói chuyện với đồng nghiệp em sẽ không bị trầm cảm nữa. Tôi đồng ý, nhưng tôi bất ngờ khi em nói em sẽ làm kế toán cho phòng tư vấn tâm lý của Đức. Tôi hỏi ra thì em nói bên Đức đang tuyển nhân viên mà em thì vẫn cần điều trị tiếp về tâm lý. Nên đã xin làm tại chỗ Đức luôn.

Lúc này tôi cũng nghĩ thế cũng tiện, một công đôi việc. Dù gì Đức cũng là bạn tôi nên tôi cũng yên tâm phần nào. Hằng ngày đi làm về tôi cố dành thời gian cho em nhiều hơn. Vợ chồng tôi ăn cơm rồi trò chuyện, bất giác tôi thấy em nhắc tới Đức nhiều hơn. Em nói với giọng nói và ánh mắt ngưỡng mộ Đức. Nhiều khi em còn hồn nhiên so sánh tôi với Đức. Tần suất em nhắc tới Đức ngày càng nhiều khiến tôi suy nghĩ và nghi ngờ em và Đức đang có gì đó mờ ám với nhau.

Vén màn bí mật động trời

Người vợ tôi ngoại tình, không ai khác là bạn của tôi
Người vợ tôi ngoại tình, không ai khác là bạn của tôi

Hằng ngày thấy em quần áo phấn son đi làm, tôi lại thấy lạ. Vốn em không quá chăm chuốt như vậy, nhưng giờ đây mỗi khi ra ngoài em đều chỉnh chu và kỹ càng. Với những gì tôi tham khảo tìm hiểu được trên mạng thì thấy biểu hiện của em rất giống với người ngoại tình. Đành lòng tôi phải tìm tới trung tâm thám tử Sài Gòn T&T. Nhờ các thám tử theo dõi vợ, hy vọng những gì tôi nghi ngờ là sai.

Sở dĩ biết tới trung tâm thám tử T&T là do tôi được một anh bạn đồng nghiệp giới thiệu. Anh cũng đã từng thuê các thám tử theo dõi khi nghi vợ ngoại tình. Nhưng may mắn cho anh, vợ anh chỉ là giận chồng mà cố tình làm những điều khác đi để anh ghen mà thôi. Tôi cũng chỉ hy vọng là do vợ có suy nghĩ tích cực hơn trong cuộc sống nên mới thay đổi như vậy.

Mấy ngày liền chờ đợi tin tức của các thám tử mà ruột gan tôi như ngồi trên đống lửa. Vừa lo vừa hồi hộp lại có chút áy náy. Sợ rằng nghi oan cho vợ thì thật có lỗi. Và rồi vào một buổi trưa đẹp trời, tôi nhận được tin nhắn của các thám tử. Trong tin nhắn các thám tử yêu cầu tôi tới ngay địa chỉ đã nhắn. Tới nơi tôi mới biết đó là nhà nghỉ. Cảm giác bất an vô cùng, tôi nghĩ có chuyện không hay rồi. Một thám tử vội kéo tôi vào góc và đưa cho tôi số phòng nói tôi lên đó. Vợ tôi đang trong đó cùng một người đàn ông. 

Em muốn ly hôn với tôi

Chân tay tôi run lên vì tức giận, nhưng vẫn cố lấy bình tĩnh để lên phòng. Mặc kệ sự can ngăn của chủ nhà nghỉ, tôi lao tới đạp tung cửa. Đôi nam nữ gian phu dâm phụ đang ở trên giường. Người em không một mảnh vải. Cảnh tượng này tôi chỉ nghĩ nó diễn ra với tôi, Nhưng giờ người bên em không phải tôi. Quá sốc, tôi kéo chăn nhìn rõ gã đàn ông kia là ai, trời ơi, chuyện gì thế này. Tôi sụp đổ, là Đức, thằng bạn mà tôi tin tưởng gửi gắm vợ mình cho nó chữa trị.

Là tôi, là tôi đẩy vợ tôi vào tay Đức hay chính hai người họ đã cố tình làm tôi đau? Cả tiếng đồng hồ tôi ngồi im lặng đợi chờ sự lên tiếng của cả hai. Nhưng chẳng ai nói với ai điều gì. Vợ tôi chỉ khẽ đề nghị “em muốn ly hôn”. Cứ nghĩ cô ấy sẽ cầu xin sự tha thứ của tôi, nhưng không. Miệng tôi nghẹn đắng hỏi em vì sao? Em nói do tôi mà em ngoại tình, em đã hết yêu tôi, người đem lại hạnh phúc thật sự cho em là Đức. 

Em nói tôi quá vô tâm, tôi chỉ biết tới công việc, tôi không hề sẻ chia mọi việc với em. Em sống với tôi cứ như sống với người không cảm xúc. Em như người vô hồn không tồn tại trong cuộc sống của tôi…… Có hàng tá những lý do em đưa ra. 

Tôi chợt hiểu, có lẽ vì tôi ít nói, vì tôi cứ lao đầu vào kiếm tiền. Với hy vọng cho em cuộc sống sung túc. Nhưng điều em cần là người biết nói lời quan tâm em, hiểu tâm lý của em. Giờ đứng giữa hoàn cảnh này, tôi biết mình không thể làm gì khác ngoài giải thoát cho em. Để em đến với người em gọi là tình yêu.

Dù sao cuộc sống mà, mọi chuyện đã xảy ra, cũng không thể thay đổi. Tôi không cho phép bản thân sụp đổ. Tôi cảm ơn các thám tử đã giúp tôi rất nhiều. Để giờ đây tôi hiểu ra rằng đôi khi tiền không phải là thứ phụ nữ cần. Nhưng cuộc sống nhất định phải có tiền.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *