Khủng bố bằng điện thoại: Phần 2 - “Tặng phẩm” cho thủ phạm

Cường giao cho Thu và Thọ mỗi người một “chiếc cần câu” để buông mồi và canh giữ nó. Mấy hôm sau Thọ đến báo: vợ anh mất điện thoại, liệu có liên quan đến thủ phạm? Cường phân tích nếu liên quan càng dễ tìm.

Người giấu mặt trong buồng điện thoại công cộng?

Thọ cho biết ngày thứ ba sau khi vợ mất điện thoại thì có một số máy lạ gọi đến nhà lúc anh chưa đi làm về. Số này là ở một buồng điện thoại công cộng trên đường Nguyễn Chí Thanh. Thời gian đàm thoại 4 giây.

Ngày thứ tư, khi cả hai vợ chồng Thọ ở nhà thì có một cuộc điện gọi đến và Thọ để vợ nghe máy. Thu chỉ nói một câu: “Nhầm số rồi!” và cúp máy. Tối hôm đó, Thọ kiểm tra lại thì cũng chính là số ở buồng điện thoại trên đường Nguyễn Chí Thanh. Thọ nghi ngờ số điện thoại này và đề nghị đặt máy ghi âm nghe trộm các cuộc thoại trong nhà…

Cường suy đoán: có lẽ sau khi không thể nhắn tin vào máy di động của Thu, kẻ quấy rối đã quay sang tấn công điện thoại cố định. Thủ phạm là người khá gần Thu và chỉ nằm trong diện những người được Thu cho biết mất máy điện thoại di động. Với tình cảm đặc biệt, dù là yêu hay ghét mà lại ở gần Thu thì rất khó có chuyện Thu không biết người này là ai.

Hơn nữa hai lần (nếu là người này) gọi điện đến nhà mà Thu cầm máy nghe thì câu đầu tiên hắn không thể nói những câu không có thông tin để đến nỗi Thu kêu là nhầm máy. Hơn nữa khi nghe giọng Thu trong máy, tên này sẽ có những lời nói đặc trưng (có thể như trong nhắn tin) từ mối quan hệ của hai người. Nếu nghe được, đáng lẽ Thu phải sinh nghi, bám sát hay báo cho chồng để cùng nhau truy tìm thủ phạm.

Nhưng Thu đã vội vàng dập máy và không báo gì. Kết luận theo hướng này thì Thu có biết kẻ quấy rối là ai... Ngược lại, Cường không loại trừ khả năng Thọ mới là người có quan hệ với thủ phạm. Thậm chí có thể Thọ tự dựng lên với Cường một cái tên nào đó có nhà gần đường Nguyễn Chí Thanh để đánh lạc hướng Cường, che giấu mối quan hệ của mình.

Riêng về đề nghị đặt máy ghi âm điện thoại gia đình, Cường khuyên thôi. Bởi như thế anh sẽ rất khó kiểm soát tình hình, nhất là khi Thọ phát hiện điều gì đó của vợ... Cường dặn Thọ nên tiếp tục theo dõi.

Một tuần sau Thọ lại lần lượt phát hiện ba số máy từ các buồng điện thoại sát nhau trên đường Nguyễn Chí Thanh gọi đến nhà và thời gian đàm thoại cũng không quá 5 giây. Thọ quá sốt ruột. Cường nói: “Anh thử tính xem người quen của vợ anh có ai nhà ở gần đường Nguyễn Chí Thanh hay có ai thường đi học, đi làm buổi tối về qua tuyến đường này?”. Thọ nghĩ mãi nhưng không ra.

Cường kết luận: Thọ là người đáng tin. Vì nếu anh ta dựng nên chuyện này thì thế nào cũng đưa ra một số nhân vật để đánh lạc hướng Cường. Cường nói Thọ hãy kể địa chỉ nhà một số người cùng công ty Thu. Thọ liệt kê từ thanh niên chưa gia đình đến ông già sắp về hưu và khi nhắc đến ông giám đốc thì Thọ giật mình: nhà ông ta cách khu vực có các buồng điện thoại đó chừng 500m. Câu chuyện đến đây cần hết sức tinh tế.

Chiến hữu đắc lực

Cường phân tích, nếu kẻ khủng bố là ngài giám đốc thì sẽ có một số hình thức thực hiện sau: tự ông ta đi gọi, hoặc nhờ người khác gọi nhưng ông ta quản lý và giám sát. Và cuối cùng là ông ta phó thác cho một kẻ khác. Nếu rơi vào hai hình thức cuối thì mục tiêu khủng bố để lôi kéo và trả thù là chính. Nếu ông ta tự gọi thì rất dễ hai người đã có tình cảm với nhau, thậm chí đã có quan hệ gì đó với nhau, nay Thu bỏ chạy.

Mục đích ông ta là chia rẽ vợ chồng Thọ để dễ bề nối lại quan hệ với Thu. Cộng với sự phân tích tâm lý Thu thì giả thiết này có khả năng nhiều hơn. Nếu đúng như vậy thì chắc chắn Thu biết ông ta là thủ phạm, nhưng vì cô sợ ảnh hưởng đến công việc hoặc vì sợ ông ta công khai chuyện trước đây của hai người (nếu có) nên phải giấu chồng.

Cường loại bỏ phương án một là sẽ phục ở các buồng điện thoại khả nghi trong những giờ cao điểm để “bắt” ngài giám đốc nọ. Vì phương án này hoặc là kết quả không đủ tính thuyết phục hoặc là sẽ gây tổn thương cho Thọ và câu chuyện sẽ phức tạp hơn.

Cường áp dụng mưu kế theo binh pháp là “xua hổ nuốt sói”. Tức là mình không cần ra tay mà dắt đường cho kẻ khác xử lý kẻ thù của mình.

Trung thành với kế hoạch, Thọ thường xuyên ngồi bên điện thoại trong những giờ “cao điểm”. Đúng lúc số điện thoại ở buồng công cộng gọi đến, Thọ không nhấc máy mà bấm máy di động gọi thẳng đến nhà ông giám đốc kia. Như phán đoán, bà vợ nói ông vừa đi bộ ra ngoài.

Để chắc chắn hơn, Thọ đợi lần sau đúng lúc số điện thoại lạ hiện trên máy cố định, anh lại gọi về nhà giám đốc. Bà vợ cũng nói ông ta vừa ra ngoài. Lần này Thọ xưng rõ danh tính với bà (vì là chỗ thân tình) và tâm sự chuyện gia đình đang có rắc rối. Thọ hẹn ngày mai đến cơ quan bà nhờ tư vấn, chỉ bảo.

Sáng hôm sau, như một người em gặp nạn đang bế tắc, Thọ kể hết tình đầu câu chuyện với bà vợ giám đốc. Anh đưa cho bà toàn bộ nội dung các tin nhắn anh có từ máy của Thu, toàn bộ danh sách các cuộc gọi lạ từ những buồng điện thoại công cộng ở đường Nguyễn Chí Thanh cùng ngày, giờ, địa chỉ cho bà. Anh cũng nói rất có thể đối tượng đó là người cùng công ty Thu.

Anh tin bà biết rõ nội tình công ty chồng, cộng với kinh nghiệm thì bà có thể giúp anh tìm ra thủ phạm. Thọ dặn đi dặn lại là bà đừng nói với chồng vì ông ấy quá nhiều việc đau đầu, đừng bắt ông ấy lo nghĩ những thứ lặt vặt như thế này. Mặt bà vợ giám đốc biến sắc theo từng tình tiết câu chuyện. Bà nhận giúp Thọ bằng một lời hứa đanh thép, cứng nghẹn cổ họng.

Cường nhận định sau khi bà vợ nghe câu chuyện trên, sự việc có thể sẽ diễn theo ba tình huống: bà âm thầm theo dõi cho đến khi bắt được quả tang ông nhà đang thổn thức trong hộp điện thoại công cộng; bà sẽ lập tức lôi ông ra phỏng vấn với những dữ liệu đầy bất lợi cho ông hoặc bà sẽ giao lại việc này cho ông với thái độ không quan tâm… Và cho dù xảy ra tình huống nào thì ông giám đốc cũng chột dạ.

Không biết bà vợ của ông giám đốc đã chọn phương án nào nhưng những mẩu tin và cuộc điện quái ác từ đó không làm phiền vợ chồng Thọ nữa. Công việc của Thu vẫn suôn sẻ, gia đình Thọ vẫn trong ấm ngoài êm. Và cho đến lúc này cả hai cũng chỉ biết một nửa câu chuyện của chính nhà mình. Cường cũng không muốn mổ xẻ câu chuyện quá khứ của Thu thêm. Anh nghĩ: hạnh phúc đôi khi phải sống trên những điều không quá tỏ tường...

Bài học lớn nhất của thám tử Cường trong vụ việc này là không phải lúc nào cũng dựa hoàn toàn vào thông tin, nhận định và sự hợp tác của khách hàng. Bởi đôi khi họ không đủ sáng suốt, thiếu khách quan, thậm chí không trung thực... Bài học này càng trở nên vô cùng quí giá khi ngày mai các thám tử bước vào cuộc truy tìm kẻ khủng bố với những mớ bòng bong rắc rối, bùng nhùng chưa từng thấy...

TRÂM ANH (Thám tử Bách Việt)

TIN CŨ HƠN

phone