Đổi lòng hoạn thư : Phần 2 - Hóa giải độc kế

 Việc đầu tiên, Toàn phải tìm cách gặp Thư. Vờ như vô tình chạm mặt Thư ở siêu thị, Toàn kinh ngạc thấy dung nhan của Thư thảm hại đến không ngờ. Người đàn bà đẫy đà xuân sắc nay bủng beo như quả mướp héo. Cặp mắt sáng luôn mở to thông minh nay sâu trũng quầng thâm.

Độc kế Hoạn Thư

Thư tâm sự: chồng chị nay tự nguyện ép mình vào khuôn khổ đến mức tệ hại. Cả tháng gần như không bao giờ Nhu về nhà sau 18g. Nếu vì việc bất khả kháng mà Nhu phải làm sai lịch trình thì anh sẽ chứng minh một cách triệt để sự trong sạch của mình. Ví dụ đưa người có uy tín cùng cơ quan, cha mẹ, thậm chí cả công an về làm chứng.

Với vợ, Nhu chăm sóc từ cái khăn, quả cam đến phong kẹo cao su. Cả tháng trời tổng chi phí cho Nhu từ ăn, mặc, tiếp khách, giải trí đến điện nước, xà phòng, xăng xe... không quá 600.000 đồng. Lương, thưởng, thu nhập, cả đến phong bánh của đồng nghiệp biếu Nhu, anh cũng đưa về nhà khai báo. Thế nhưng Thư không lúc nào nguôi ngoai đau đớn.

Thư không ăn, không ngủ, tâm can như có kim đâm, muối xát... Khóe mép Thư hằn lên một tia nanh nọc. Chị buột miệng: “Nhưng cũng sắp xong rồi!”. Tuy Thư chưa tiết lộ nhưng Toàn biết chắc Thư đã có kế hoạch trả thù. Trong lòng Thư đang mang một quả bom và nhiệm vụ của Toàn là phải phá bỏ nó. Muốn phá bỏ phải nắm được “cấu tạo” và kế hoạch “đánh bom” của Thư.

Toàn âm thầm theo Thư.

Thư ghé vào một cửa hàng photo giao việc cho họ rồi sang hàng khác, rồi hai hàng khác. Đến hàng thứ tư, Thư vừa ra thì Toàn vào và anh liếc thấy bản photo của Thư chính là tờ giấy nhận tội của Nhu và Liên. Tờ giấy được trình bày rất ấn tượng. Nhan đề “Kẻ gian dâm sắp trở thành cô dâu” in đậm chạy dài gần hết khổ giấy. Ngay phía dưới là một loạt ảnh chân dung của Liên, ảnh Liên và Nhu trong nhà nghỉ kèm theo chú thích tên tuổi, ngày giờ.

Phía dưới Thư viết lời giới thiệu và trích nguyên văn biên bản nhận tội của hai người kèm chữ ký, điểm chỉ. Chắc vì cần số lượng lớn nên Thư phải san ra các cửa hàng. Toàn phán đoán có thể Thư đợi đúng ngày tổ chức đám cưới Liên sẽ cho phát tán những tờ giấy này. Hoặc Thư sẽ gửi những tờ giấy này đến những nơi liên quan tới Liên trước khi đám cưới tổ chức...

Để có cơ sở, Toàn quay lại khu nhà Liên ở. Hàng phố nói Liên vừa được nhà trai ăn hỏi. Chồng chưa cưới là một công chức trẻ xứng đôi vừa lứa. 10 ngày nữa họ sẽ tổ chức lễ thành hôn.

Toàn gọi cho Thư. Để chắc chắn Thư sẽ đến, anh phải thông báo có nghi vấn chồng Thư gặp Liên trước ngày đoạn tuyệt. Nghe vậy Thư lập tức có mặt. Toàn không tỏ vẻ can ngăn mà hồ hởi vào phe với Thư để khai thác kế hoạch của chị. Thư cho biết: ngày kia là chủ nhật, mọi người đều ở nhà.

Chị sẽ thuê 10 đứa bé đánh giày, bán báo dạo đem những tờ giấy photo bản nhận tội của Nhu - Liên đến ném vào nhà một số người. Với một số người khác, chị sẽ gửi qua bưu điện. Các địa chỉ này là gia đình, họ hàng, cơ quan, hàng xóm của cô dâu chú rể... “Con đĩ chắc chỉ có nước chết!” - Thư nghiến răng... Toàn nghe lạnh xương sống.

Tháo ngòi nổ...

Thư nói: dù đôi nhân tình kia đã đoạn tuyệt, dù Nhu đã sám hối một cách tuyệt đối nhưng Thư vẫn không thể chấp nhận được tại sao chị lại phải hứng chịu sự phản bội tàn nhẫn đến thế. Người đàn bà kia đã giáng bất hạnh xuống đời chị rồi nay cô ta lại được lấy chồng đàng hoàng như bất cứ ai. Cô ta là kẻ có tội mà không phải gánh chịu gì. Còn Thư vẫn phải héo mòn từng ngày. Thư muốn phải sòng phẳng...

Toàn nghĩ trước cơn thịnh nộ đến lú lẫn của một người vốn dĩ khôn khéo như Thư thì khuyên can vô ích. Nếu dùng sự cầu xin, bày tỏ sự khuất phục để hạ nhiệt thì Nhu và Liên cũng đã làm hết mình rồi. Dùng sức mạnh pháp luật hay cơ bắp với Thư cũng không ổn.

Toàn hẹn gặp Thư với tư cách là một đồng minh, nhưng khi gặp anh khuyên ngăn Thư. Mọi lời lẽ của Toàn dường như không ý nghĩa. Cuối cùng Toàn phân tích thiệt hơn: “Xét về tình, chị biết Nhu không phải là gã đàn ông trăng hoa. Nhưng chị phải thấy rằng mình đã quá đòi hỏi ở chồng một bổn phận và chuẩn mực mà không quan tâm đến nhu cầu chia sẻ của Nhu khiến anh thấy ngột ngạt. Đó cũng là một phần nguyên nhân khiến Nhu sa ngã.

Xét về đạo đức thì Nhu và Liên tuy có tội nhưng họ đã bị chị hạ nhục, bị đày đọa về tinh thần, nhân phẩm và họ đã chấm dứt hoàn toàn, hối cải chân thành; như vậy cũng là chấp nhận được. Xét về lý, mọi chuyện chị đã toàn quyền xử lý và mọi người đều chấp hành. Nay Liên không liên quan gì đến chị nữa, chị không có quyền hại cô ta.

Đó là chưa kể việc Liên có thể sụp đổ đến mức tự vẫn hay bỏ nhà, bỏ việc. Nếu Thư hành động như kế hoạch thì mọi chuyện sẽ vỡ lở. Khi đó, dư luận và pháp luật sẽ quay sang thông cảm và bênh vực Liên. Và Thư từ nạn nhân sẽ biến thành thủ phạm. Nếu tất cả thầy cô, bạn bè của con gái chị biết chuyện này thì Liên tủi nhục, xấu hổ hay là chị và con chị?

Liệu con chị có chấp nhận chị? Liệu anh Nhu có thể tiếp tục sống với chị? Có thể người yêu Liên sẽ bỏ cô ta, nhưng chị có đủ can đảm lần thứ hai photo giấy nhận tội khi Nhu và Liên cưới nhau?...”.

Thư cắn chặt môi để mặc đôi hàng nước mắt đầm đìa...

Nhu đang ở cơ quan thì có điện thoại. Người đầu dây xưng là thám tử, nói Nhu đến đưa vợ về. Cô ấy đang cần anh.

Sau những lần gặp Hoạn Thư và sư tử Hà Đông, kinh nghiệm khống chế “móng vuốt” và “thuần hóa” của các thám tử đã đạt trình độ thượng thặng. Chúng ta sẽ chờ xem họ biến một cao thủ ghen tuông thành một người vợ hạnh phúc, một tình địch cao thượng và một “chính cung” mưu lược như thế nào trong số báo tiếp theo.

TRÂM ANH (Thám tử Bách Việt)

TIN CŨ HƠN

phone